Kingdom of A1

Xin chào... Đây là vương quốc nhỏ của lớp 12A1 niên khóa 2006-2008 của THPT Duyên Hải
 
IndexPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 XIN ĐỪNG LÀM MẸ KHÓC

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
lulla
Lãnh chúa
Lãnh chúa


Tổng số bài gửi : 28
Join date : 19/02/2011

Bài gửiTiêu đề: XIN ĐỪNG LÀM MẸ KHÓC   Sun Feb 20, 2011 10:38 pm

Một bài viết xúc động về mẹ
và góc ảnh của nhiều người mẹ trong những ngày dư luận đang bàng hoàng
sau cú đánh của một đứa con với người mẹ già của mình…



"Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ
Các anh không về mình mẹ lặng im"
(thơ Tạ Hữu Yên)

(Mẹ Lê Thị Cụt, 81 tuổi, thăm con là liệt sĩ Nguyễn Văn Đây ở nghĩa trang liệt sĩ TP.HCM vào ngày Tết Mậu Tý) - Ảnh: N.C.T


“Đôi tay cảm nhận nhịp con thở
Những đêm con sốt cao
Đôi tay lạnh mát đặt lên đầu
Cho con bớt ốm”
(thơ Nguyễn Phan Quế Mai)

(Một người mẹ đang vỗ về đứa con bị bệnh... Ảnh chụp tại phòng cách ly Bệnh viện Nhi Đồng 1) - Ảnh: N.C.T.

Trên
đời này, ai cũng được sinh ra bởi một người mẹ. Có thể chúng ta rất
không bình đẳng với nhau bởi tiền bạc, địa vị, học vấn, thậm chí cả màu
da, nhưng may sao mọi người đều có chút bình đẳng
này: có một người
mẹ. Không phải ngẫu nhiên mà nhân loại đều bắt đầu bằng M để gọi người
mẹ. Vì âm M ấy là tiếng gọi đầu lòng ngọt ngào, dịu dàng, trìu mến và
gần gũi nhất, như mẹ đối với con vậy.

“Nếu có đi vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn chắc không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên...”
(thơ Thanh Nguyên)

(Ảnh chụp tại Bệnh viện Từ Dũ, một người mẹ đang ấp ủ đứa con sinh thiếu tháng bằng phương pháp kangaroo) - Ảnh: T.T.D.
Sau
khi video clip về một bà cụ bị đứa con trai già tát tai phát lần thứ
hai trên nhà đài, tôi chuyển sang kênh khác. Điều ấy liệu có thật
không,
tôi chưa rõ, nhưng nó làm tôi bàng hoàng đến mức muốn nhìn thấy hình
ảnh gì đó tương phản một chút cho đỡ sốc, cho nguôi ngoai nỗi xót xa
trong lòng, vì tôi cũng là một người mẹ. Tình cờ, trong khi lang thang
tìm những hình ảnh khả dĩ an ủi, tôi nhìn
thấy cảnh một con voi xiếc
trở dạ trên kênh Discovery.Trong cơn thúc đẻ, con voi cái vẫn đứng với
một chân bị xích và nó liên tục xoay trở, lắc mình cùng những tiếng kêu
rên đau đớn… Vậy rồi một cái bọc lớn tướng từ từ rơi ra, tiếp theo là
xối xả máu. Ngay tắp lự, mẹ voi rà cái vòi lăng xăng của mình xuống chú
voi con đang ngọ nguậy trong bọc, giữa lúc máu sản vẫn tuôn từng đợt…
Tình
mẫu tử hiện ra sống động và thiêng liêng, nó không khác với bất kỳ hình
ảnh mẹ con nào, vì cùng một ngôn ngữ của tình yêu thương, sự hi sinh và
tận tụy dâng hiến của mẹ dành cho con. Tôi đã khóc...
Rất hay quan
sát cảnh sinh đẻ và nuôi con của muông thú, tôi thường liên tưởng đến
thời sơ sinh của con người. Không có giống loài nào yếu ớt như con
người. Việc đó nói lên điều gì? Nó nói rằng để một con người được lớn
lên một cách bình thường thì người mẹ phải mất bao nhiêu máu thịt, công
phu và nỗi niềm. Không tính xuể. Cũng chính vì vậy mà người mẹ kỳ vọng ở
con mình nhiều nhất: sự thành đạt, hạnh phúc của con và chữ hiếu. Tại
sao người mẹ hay xếp chữ hiếu sau cùng chứ không ở vị trí số một? Đơn
giản vì nước mắt chảy xuôi, người mẹ nào cũng nằm lòng phương ngôn ấy
cũng chỉ mong con có ăn có mặc, có của có tiền và có hạnh phúc. Mọi thứ
ấy con phải khác mình, chúng phải được đổi đời. Còn chữ hiếu cho riêng
mình có cũng được, không có mẹ cũng chẳng màng... Như Thanh Nguyên
đã viết: Mẹ - có nghĩa là mãi mãi. Là cho đi không đòi lại bao giờ...
Ai
cũng được sinh ra bởi một người mẹ, vì vậy mà rồi ai cũng sẽ có một
người mẹ già trong tâm tưởng của mình. Cũng như chúng ta rồi sẽ già và
chúng ta sẽ là một “vấn đề” trong chữ hiếu của con mình. Mà chữ hiếu bây
giờ có vẻ khác xưa. Nghĩa là người ta không cần từ quan để về vườn
trông nom cha mẹ già, người ta cũng không thể sống cuộc sống tứ đại đồng
đường sum họp, và có khi người ta chỉ có thể thăm nom cha mẹ của mình
bằng điện thoại, email hay những phong bì hằng tháng cho nhà dưỡng
lão...
Cuộc sống hiện đại đã dắt chúng ta đi xa nguồn cội rất nhiều.
Dù vậy chữ hiếu muôn đời cũng không thể khác đi đến mức khiến một người
con có thể vung tay tát và thét vào mặt mẹ: “Bà chết đi cho tôi nhờ!”.
Nếu quả tình trên đời này đã có một người mẹ nghe được câu nói tàn nhẫn
ấy thốt ra từ miệng con, tôi nghĩ ngay từ giây phút đó người mẹ đã
“chết” rồi, vì trái tim mẹ đã tan nát...

"Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
Rối ren tay bí tay bầu
Váy nhuộm bùn áo nhuộm
nâu bốn mùa..."
(thơ Nguyễn Duy)

(Một người mẹ đang mưu sinh ở xã Tân Thạnh, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long) - Ảnh: GIA TIẾN

“Mẹ!
Có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời
Một mặt đất
Một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát...”
(thơ Thanh Nguyên)

(Nụ cười của hai mẹ con người phụ nữ bán chuối dạo bên đường) - Ảnh: N.C.T.

Rồi
chúng ta sẽ tiễn mẹ mình một lần trong đời. Một chuyến đi xa không có
ngày trở lại. Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa, má tôi đã ra người thiên cổ năm
năm nay rồi... Ai rồi cũng sẽ đến lúc cay đắng ngậm ngùi như tôi khi
chiều xuống, đêm về hay giữa khuya giật mình thảng
thốt nhận ra mình
không còn má để được hầu cơm, hầu chuyện nữa. Không gì bù đắp nổi
khoảng trống này. Vì vậy ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, bởi có thể
không bao lâu nữa, dù ta có muốn được mẹ la mắng cũng không được nữa
rồi.






:k hocto:
[size=9] [size=18]Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc -
Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không ?
Mẹ hiền hai chữ thiêng liêng
Viết lên trang giấy nối liền chúng ta
Bạn, tôi tất cả một nhà
Đều chung một mẹ gọi là Âu Cơ
Thương người thương cả trong mơ
Nhớ người nhớ cả từ thơ ấu kìa
Dẫu cho con phải chia lìa
Luôn giành cho mẹ mọi bề yêu thương
Trăm năm tình vẫn còn vương
Làm sao đền đáp công ơn mẹ hiền?
Mẹ già là mẹ sinh ta ra
Công phù lao dưỡng dục
Công thầy (cha) mẹ đùm bọc chín tháng mười ngày
Thầy mẹ bồng bế trên tay
Chân chưa đi bén đất
Mùa đông lật cật
Mùa rét lăn căn,
Nơi ướt mẹ nằm,
Nơi ráo (khô) mẹ xê (dịch) con lại
Nuôi con cho nậy (lớn)
Nên chín nên mười
Cha dậy đôi lời Mẹ dậy có phép có tắc
Dậy con ăn mặc, Có tứ có danh,
Như búp trên nhành, như hoa mới nở
Con trai có vợ, con gái có đôi
Cha già mẹ yếu, ai nuôi hỡi hời


Đọc xong bài này không thể không khóc......nhớ mẹ.......
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
bamboo
Thường dân
Thường dân


Tổng số bài gửi : 18
Join date : 20/02/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: XIN ĐỪNG LÀM MẸ KHÓC   Sun Feb 20, 2011 11:52 pm

"Tóc bạc rồi sao vẫn thấy mồ côi"
Trên đời này mẹ là quan trọng nhất. Bất cứ nơi đâu, bất luận ra sao, dù con thế nào, vui, buồn, sướng khổ con đều cần mẹ ở bên. Trọn cả đời con cần có mẹ. Lúc về già con vẫn là đứa trẻ, đứa trẻ mồ côi khi vắng bóng mẹ cả khi tuổi xế chiều.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
XIN ĐỪNG LÀM MẸ KHÓC
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Kingdom of A1 :: Tin Teen Teen :: Bản tin teen-
Chuyển đến